Có những giấc mơ tưởng đã phải gác lại. Và có những giấc mơ được thắp lại — nhờ những con người đến đúng lúc, mang theo niềm tin và cả nguồn lực để niềm tin ấy đứng vững được. Với tôi và giấc mơ mang tên Lĩnh Nam, hai con người ấy là Annie Nguyễn và người anh em Hà Tuấn Khang.
Người làm kinh doanh nào rồi cũng có một quãng mà sau này nhìn lại, chỉ dám gọi bằng hai chữ: những ngày khó. Lĩnh Nam của tôi cũng từng đi qua một quãng như thế. Giấc mơ về một hệ sinh thái do người Việt gây dựng — từ điểm dừng chân, công nghệ đến những nền tảng phục vụ cộng đồng — vẫn còn đó, nhưng dang dở. Cái khó của những ngày ấy không nằm ở việc thiếu một bản kế hoạch. Nó nằm ở chỗ khác, tế nhị hơn nhiều: khi con đường dài hơn dự tính, thứ cạn trước tiên không phải là tiền — mà là niềm tin của những người xung quanh. Và cũng chính vì vậy, thứ quý nhất người ta có thể mang đến cho mình trong quãng đó, cũng không phải là tiền. Là niềm tin. Tiền chỉ là cách niềm tin ấy chứng minh nó nghiêm túc.

Annie đến với Lĩnh Nam bằng đúng thứ ấy. Mười sáu năm đi qua nghề truyền thông giải trí và xúc tiến thương mại quốc tế cho chị một con mắt mà tôi rất phục: nhìn một việc, chị không hỏi "việc này đang thế nào" — chị hỏi "việc này xứng đáng trở thành cái gì". Ở quãng mà nhiều người nhìn Lĩnh Nam bằng con mắt dè dặt, chị chọn nhìn bằng con mắt của người tin. Rồi chị làm cái việc mà chỉ những người tin thật mới làm: đặt nguồn lực của mình xuống cạnh niềm tin đó, nhận lấy vai trò đứng mũi chịu sào ở CD Restop — để giấc mơ có một chỗ dựa mà đứng dậy. Tôi vẫn nghĩ: người ta có thể thuê được rất nhiều thứ, nhưng không ai thuê được một người cùng chịu trách nhiệm. Thứ đó chỉ có thể được trao — và phải được trao bằng cả niềm tin lẫn hành động.

Còn Khang — tôi hay gọi là người anh em, vì chữ "cộng sự" nghe xa quá. Khang thuộc lớp người trẻ mà tôi quý ở một điểm: nhạy với cái mới nhưng không mê cái mới; đụng đâu cũng muốn hiểu tới gốc, từ công nghệ, sản phẩm đến cách một thương hiệu phải kể câu chuyện của nó. Những ngày công ty khó, người trẻ có trăm lối để rẽ sang chỗ dễ hơn. Khang chọn ở lại — ở lại theo nghĩa đầy đủ nhất: góp trí, góp sức, góp cả những đồng vốn đầu tiên mình dành dụm được, và góp thứ mà tôi biết là đắt nhất với một người trẻ — những năm tháng đẹp nhất của tuổi nghề. Có những buổi tối anh em ngồi lại với nhau, không bàn chuyện lỗ lãi, chỉ bàn một câu hỏi: "mình làm tiếp thế nào cho đàng hoàng?" Chính những buổi tối ấy, chứ không phải bản kế hoạch nào, đã giữ Lĩnh Nam đi qua quãng khó.
Nhờ niềm tin và nguồn lực của những con người như thế, công ty đứng dậy được. Nhưng điều làm tôi biết ơn hơn cả việc "đứng dậy", là cách chúng tôi thống nhất với nhau về con đường phía trước: vực dậy công ty không phải để cứu một cái tên, mà để nó tiếp tục làm được việc nó sinh ra để làm — mở rộng công ăn việc làm cho nhiều anh em, tạo thêm những chỗ đứng tử tế cho những người đã và sẽ đi cùng. Với tôi, một doanh nghiệp chỉ thật sự sống lại khi nó lại nuôi được người của nó. Doanh thu là hơi thở, nhưng việc làm cho anh em — đó mới là nhịp tim.
Chúng tôi không nói với nhau những lời to tát về tương lai. Chỉ thống nhất một chữ: dài hạn. Đi cùng nhau không phải một dự án, một giai đoạn, mà một chặng đường — nơi mỗi người một thế mạnh: Annie với tầm nhìn thương hiệu và bản lĩnh của người đứng đầu, Khang với công nghệ và cách kể chuyện của thế hệ mới, còn tôi với niềm tin cũ kỹ nhưng chưa bao giờ tắt vào hệ sinh thái Lĩnh Nam. Tôi vẫn tin điều tôi luôn tin: không ai đi xa một mình. Và một giấc mơ được thắp lại bởi nhiều bàn tay thì khó tắt hơn một giấc mơ chỉ có một người canh lửa.
Nửa đời đi làm, tôi nghiệm thêm được một điều: thất bại không phải là điều đáng sợ nhất của người khởi nghiệp. Đáng sợ nhất là đi qua ngày khó mà không biết mình được ai tin. Tôi may mắn — vì trong những ngày khó nhất, tôi biết rất rõ.
Cảm ơn Annie, cảm ơn Khang — vì đã thắp lại cùng tôi một giấc mơ còn dang dở, và vì đã chọn đi đường dài. Phần còn lại, anh em mình cùng làm cho đến nơi.
TP. Hồ Chí Minh, tháng 8/2026 — Nguyễn Ngọc Hải