🎨 ĐẸP

Khi di sản gặp metaverse

Số hoá di sản không sinh ra để thay thế trải nghiệm thật. Nó sinh ra để mở cửa cho người chưa thể đến — và giữ lại cho người chưa kịp sinh ra. Một tuỳ bút về Huế, Hội An, Mỹ Sơn trong không gian số.

Nguyễn Ngọc Hải 📅 27 tháng 08, 2026 5 phút đọc 📖 847 từ Còn 5 phút
Đại hội đại biểu lần thứ I Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam tại Hà Nội
Đại hội đại biểu lần thứ I Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam tại Hà Nội

Rêu phong nghìn năm cũ
Gạch vỡ giữa chiều phai
Ai đem lòng gìn giữ
Cho cháu con ngày mai

Có những di sản ta chỉ được nhìn qua ảnh — xa xôi, im lặng, như thuộc về một thế giới khác. Và có những di sản, nhờ một cánh cửa mở đúng lúc, bước hẳn vào đời ta, ngồi xuống bên ta, kể chuyện. Với tôi, chuyện số hoá di sản — đưa đền đài, phố cổ, tháp gạch vào không gian thực tế ảo và metaverse — thuộc loại thứ hai.

Tôi không viết những dòng này như một người đứng ngoài. Từ ngày nhận vai trò tại Ban Phát triển Sáng tạo Công nghiệp Văn hoá, thuộc Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam, tôi có dịp ngồi gần hơn với hai kiểu người tưởng chừng xa nhau: người giữ di sản và người làm công nghệ. Càng ngồi gần, tôi càng thấy họ cần nhau đến lạ. Trong một bài trước, tôi đã viết rằng cái đẹp cần một bàn tay. Hôm nay tôi muốn viết tiếp — có những cái đẹp còn cần thêm một cánh cửa.

Đại hội đại biểu lần thứ I Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam tại Hà Nội
Đại hội đại biểu lần thứ I của Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam — điểm khởi đầu của một hành trình dài.

Tôi cảm cái khoảnh khắc một người trẻ đeo kính thực tế ảo và bước vào chùa Diên Hựu thời Lý — ngôi chùa Một Cột nguyên bản được các nhà nghiên cứu cùng những người làm công nghệ đồng hành với Hiệp hội phỏng dựng từ văn bia Sùng Thiện Diên Linh và các hiện vật khảo cổ. Ngôi chùa ấy, ngoài đời, đã không còn nguyên vẹn từ gần một nghìn năm trước. Nhưng trong không gian số, nó đứng đó — đủ đầy, thanh thoát, như chưa từng mất.

Tôi cảm cách người xem được "xuyên không" bước vào bức thư hoạ Trúc Lâm Đại Sĩ xuất sơn đồ, đi giữa những nhân vật thời Trần, ngắm phục trang, lễ nghi — những thứ trước nay chỉ nằm im sau lớp kính bảo tàng. Bức tranh không đổi. Người xem đổi. Từ chỗ đứng ngoài ngắm, họ được mời vào trong.

Và tôi cảm nhất là những người có lẽ cả đời chưa chắc đặt chân tới Sơn Đoòng hay leo hết bậc đá một ngọn tháp cổ — một em nhỏ miền núi, một người lớn tuổi chân đã yếu, một người Việt xa xứ nửa vòng trái đất. Với họ, chuyến đi thật là điều chưa thể. Nhưng một chuyến đi trong không gian số là điều có thể — ngay hôm nay, từ một lớp học, một bảo tàng, một căn phòng nhỏ.

Sẽ có người hỏi: đeo kính nhìn Huế thì sao bằng đứng giữa Đại Nội mà nghe mưa? Tôi đồng ý — không công nghệ nào thay được mùi trầm trong gian điện cũ, tiếng guốc khua trên phố Hội, cái lạnh của sương sớm giăng qua tháp Chàm. Số hoá di sản, với tôi, không sinh ra để thay thế trải nghiệm thật. Nó sinh ra để làm hai việc khiêm nhường mà lớn lao: mở cửa cho người chưa thể đến, và giữ lại cho người chưa kịp sinh ra. Bản quét hôm nay là tấm bảo hiểm ký ức cho trăm năm sau — gỗ có thể mục, gạch có thể mòn, nhưng dữ liệu được gìn giữ tử tế thì còn. Và lạ thay, người đã gặp di sản trong không gian số thường không dừng lại ở đó — họ muốn đến tận nơi. Cánh cửa số không khép người ta lại. Nó dẫn người ta đi.

Tôi mơ một ngày Huế, Hội An, Mỹ Sơn hiện diện trọn vẹn trong không gian số — từng mái ngói, từng viên gạch, từng hoa văn được ghi lại cẩn trọng, để bất cứ ai, ở bất cứ đâu, cũng có thể chạm vào một phần hồn Việt. Giấc mơ ấy không ai làm nổi một mình — nó cần nhà nghiên cứu, nghệ nhân, kỹ sư, chính sách, và những người dám đi đường dài. Tôi vẫn tin điều mình hay tự nhắc: không ai đi xa một mình. Ở Ban Phát triển Sáng tạo, chúng tôi chọn làm người chắp nối những bàn tay ấy lại với nhau.

Logo Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam
Hiệp hội Phát triển Công nghiệp Văn hoá Việt Nam.

Tổ tiên để lại cho chúng ta đền đài và phố cổ mà không kèm một lời dặn nào — chỉ có lòng tin lặng lẽ rằng con cháu sẽ biết giữ. Thế hệ chúng ta may mắn được trao thêm một công cụ mà cha ông chưa từng có trong tay. Dùng nó với lòng biết ơn và sự cẩn trọng, tôi tin di sản Việt sẽ không chỉ được giữ lại — mà còn được kể tiếp, bằng chính ngôn ngữ của thời đại mình, cho những người ở rất xa và những người chưa kịp đến.

Di sản không ngủ yên. Nó chỉ đợi một cánh cửa.

Đà Nẵng, tháng 8/2026 — Nguyễn Ngọc Hải