🌊 ĐỜI

Đà Nẵng – Mười Ngày, Một Mảnh Lòng

Có những vùng đất ta đến rồi đi, để lại sau lưng vài tấm ảnh và một dấu mộc trong hộ chiếu cuộc đời. Nhưng cũng có những vùng đất, chỉ mười ngày thôi, đã len vào tim một cách rất khẽ – như sương sớ...

Nguyễn Ngọc Hải 📅 04 tháng 05, 2026 5 phút đọc 📖 845 từ Còn 5 phút
Đà Nẵng – Mười Ngày, Một Mảnh Lòng

Có những vùng đất ta đến rồi đi, để lại sau lưng vài tấm ảnh và một dấu mộc trong hộ chiếu cuộc đời. Nhưng cũng có những vùng đất, chỉ mười ngày thôi, đã len vào tim một cách rất khẽ – như sương sớm đậu trên lá, như sóng biển vỗ vào ghềnh đá Sơn Trà mỗi buổi bình minh. Với tôi, Đà Nẵng là một vùng đất như thế.

Tôi đến đây trong một chuyến công tác mà ban đầu cứ ngỡ chỉ là một hành trình của những bản kế hoạch, những cuộc gặp, những con số. Vậy mà chiếc thuyền ý định ấy lại trôi vào một dòng nước khác – dòng nước của con người, của văn hoá, của những điều rất đỗi bình dị mà sâu xa.

Sài Gòn nuôi tôi lớn bằng nhịp sống vội vã, bằng sự sòng phẳng và khoáng đạt của một đô thị hơn ba trăm năm tuổi. Nơi ấy người ta gặp nhau là bắt tay làm việc, không cần dài dòng. Nơi ấy mỗi ngày là một guồng quay, mỗi phút giây đều có giá. Tôi quen với cái nhịp ấy, yêu cái nhịp ấy, và cứ tưởng nó là chuẩn mực của mình.

Cho đến khi tôi đặt chân xuống Đà Nẵng.

Ở đây, người ta nói chậm hơn, đi chậm hơn, nhưng lại nhìn nhau lâu hơn. Một câu chào không chỉ là phép lịch sự, mà là một sự mở lòng. Một bữa cơm không chỉ để no, mà là để kết nối. Tôi ngồi cùng những người bạn mới ở một quán nhỏ ven sông Hàn, ăn mì Quảng, gỏi cá Nam Ô, nghe giọng Quảng nằng nặng mà ấm áp lạ kỳ, mới hiểu vì sao người Đà Nẵng yêu thành phố mình đến vậy. Họ yêu bằng một tình yêu rất riêng – không ồn ào, không phô trương, mà thấm đẫm trong từng cử chỉ, từng câu chuyện, từng ánh mắt khi họ nhắc đến biển, đến núi, đến cây cầu Rồng phun lửa mỗi cuối tuần.

Tôi đến với tâm thế của một người làm kinh doanh. Tôi chọn Đà Nẵng để đặt một phần hạ tầng của Lĩnh Nam Group – không phải vì đây là nơi dễ dàng, mà vì đây là nơi đáng tin. Một thành phố đáng sống, đáng mơ, đáng để gieo hạt cho một tầm nhìn dài hạn. Một miền đất đang chuyển mình mạnh mẽ trên bản đồ đổi mới sáng tạo của Việt Nam, nơi chính quyền và doanh nghiệp cùng đối thoại với nhau bằng một thứ ngôn ngữ rất hiếm: ngôn ngữ của sự cầu thị. VNYC tại 179 Trần Hưng Đạo, những bước đầu của DAVAS Angel Investment Summit, những cuộc gặp gỡ đầu tiên với các đối tác địa phương – tất cả đang dần định hình một chiến lược mà tôi tin sẽ kết trái.

Nhưng tôi cũng đủ tỉnh táo để biết rằng, đặt một văn phòng thì dễ, đặt được lòng mình vào một vùng đất mới thì khó hơn nhiều. Văn hoá miền Trung là một mạch ngầm sâu, nơi chữ "tín" nặng hơn chữ "lợi", nơi mối quan hệ được xây bằng thời gian chứ không bằng hợp đồng, nơi người ta nhớ rất lâu một sự tử tế, và cũng nhớ rất lâu một lời hứa không giữ. Là một người Sài Gòn, tôi cần học lại cách lắng nghe. Cần học cách kiên nhẫn hơn với chính mình. Cần học cách hiểu rằng có những điều không thể đẩy nhanh, không thể "chốt deal" trong một bữa cà phê, mà phải bằng sự hiện diện đủ lâu, đủ thật.

Tôi hoan hỷ đón nhận điều đó. Hoan hỷ với từng tấm chân tình mà những người bạn mới đã trao – những người chưa quen biết tôi nhiều, nhưng đã sẵn lòng dẫn tôi đi ăn bún chả cá lúc nửa đêm, sẵn lòng kể cho tôi nghe về những góc khuất và những niềm tự hào của thành phố họ. Hoan hỷ với những cơ hội đang dần mở ra, không chỉ cho doanh nghiệp, mà cho chính sự trưởng thành của một người làm nghề đã hơn nửa đời.

Mười ngày, không đủ để tôi hiểu hết Đà Nẵng. Nhưng đủ để tôi biết rằng mình đã chọn đúng. Đủ để tôi biết rằng hành trình phía trước sẽ không chỉ là một dự án kinh doanh, mà là một cuộc đối thoại lâu dài giữa một người con phương Nam và một miền đất giàu bản sắc. Tôi sẽ trở lại, nhiều lần nữa. Không phải như một vị khách, mà như một người đang học cách trở thành một phần của nơi này.

Bởi vì tôi tin, để ghi dấu ấn của mình trên một vùng đất, trước hết phải để vùng đất ấy ghi dấu ấn vào lòng mình.


Sông Hàn một dải bóng mây trôi
Mười buổi tha hương đã thấy đời
Đất khách hoá thân thành đất mẹ
Tình người Đà Nẵng – nặng đầy vơi.